Chúa Nhật XIII thường niên  - Năm C
CHÚA CƯƠNG QUYẾT LÊN ĐƯỜNG

      Lm Micae  Võ Thành Nhân

       Những chuyện sau đây mỗi lần được nhắc đến, chúng ta thường bảo là chuyện xưa lắm rồi, có gì mới đâu, nhưng kỳ thực nó vẫn có tính thời sự: Đó là tiền, tình, và quyền.

       Tiền, tình, quyền, ai mà không ưa, không ham, không mê, không thích. Có rất nhiều người theo đuổi con đường này và dùng mọi thủ đoạn để đạt cho được và một khi đã đạt rồi thì đó là niềm vui, sung sướng, hạnh phúc của họ. Nhưng thực ra nó là hư vong, là phù du, là ảo ảnh, là tro bụi.

       Theo thánh Phaolô, nếu cuộc đời Kitô hữu của chúng ta phấn đấu theo Chúa để đạt mục đích này thì quả là tội nghiệp và đáng thương cho chúng ta. Chúng ta theo Chúa không phải vì mục đích đó; bởi theo Chúa thì không có quyền hành, không có tình, cũng không có tiền.

      Chúa là Thiên Chúa tình yêu, giàu sang vô cùng, quyền năng vô cùng, Chúa đã bỏ tất cả vì yêu thương chúng ta. Chúa đến trần gian trong thân phận một người phàm nghèo hèn cơ cực, không một chút quyền hành, không có tiền bạc, không có tình cảm trai gái lăng nhăng, và Chúa dạy chúng ta theo Chúa thì phải như Chúa.

       1-Không quyền lực: Khi Chúa và các tông đồ đi lên Giêrusalem, các ngài đi ngang qua Samaria, dân ở đây không đón tiếp Chúa, các tông đồ Giacôbê, Gioan tự ái và thưa với Chúa là nếu Chúa muốn thì các ngài cho lửa từ trời xuống thiêu rụi họ. Chúa không cho các ngài làm như vậy. Qua đó, Chúa muốn chúng ta khi theo Chúa thì không được tự ái, không được nóng giận, không được ô dù, không được dựa vào quyền lực để làm những chuyện theo ý muốn có tính xác thịt của mình mà phải biết sống khiêm hạ, yêu thương mọi người, chấp nhận người khác, cho dù là thù địch của chúng ta, không cùng chung suy nghĩ, không cùng chung lối đi với chúng ta. Và nếu chúng ta có được một chút quyền hành gì trong cuộc sống, thì đó là do Chúa ban. Chúa ban là để phục vụ, giúp đỡ mọi người chứ không phải để thống trị, để ức hiếp, để bóc lột người khác: “ Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ nhưng để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc cho muôn người “ ( Mt 20, 28 ).

       2-Không tiền bạc của cải vật chất: Chúa nói: “ Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có nơi gối đầu “, Chúa không có tiền bạc của cải vật chất, Chúa vô gia cư, không nhà không cửa, không có nơi nương tựa. Chúa sống nghèo hèn như thế, vậy mà Chúa vẫn đi được khắp mọi nơi để rao giảng Tin Mừng. Bởi đó, Chúa nói với các môn đệ khi sai các ngài đi rao giảng Tin Mừng: “ Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, đừng mặc hai áo…. “ ( Lc 10, 4 ).

       3-Không dựa vào tình cảm: Là con người, ai cũng có tình cảm, nhất là tình cảm với cha mẹ, anh chị em ruột thịt, hàng xóm. Chúa nói theo Chúa thì bỏ tất cả: “ Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa “. Hoặc nghĩa tử là nghĩa tận, người cha mình chết mà Chúa còn nói: “ Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa “, điều đó đã cho nên chúng ta thấy là chúng ta đừng vướng bận vào tình cảm, đừng chào hỏi ai dọc dường… đừng đi hết nhà nọ đến nha kia ( Lc 10, 1 – 12 ), phải ưu tiên cho công cuộc rao giảng Tin Mừng, và đặt Chúa lên trên tất cả mọi sự.

       Theo Chúa thì không tình, không tiền, không quyền. Lý do tiền, tình, quyền hành dễ làm tha hóa, sa đọa chúng ta, khiến chúng ta không thể toàn tâm toàn ý theo Chúa được. Chúng ta theo Chúa, Chúa sẽ biến đổi chúng ta thành cái “ Không “ rất nhiều để rồi chúng ta lại “ Có “ nhiều hơn rất nhiều. Một điều quan trọng nhất trên cõi đời này là có Chúa là có tất cả ( St Têrêsa ).

       Chúng ta được Chúa chọn gọi đi theo Chúa, dù chúng ta có ở bậc sống nào đi chăng nữa ( Tu trì, hay là hôn nhân gia đình ), chúng ta cũng phải trở nên giống như Chúa là yêu thương, là cứu giúp mọi người, như Lời Chúa nói với các chúng ta hôm nay: “ Con Người đến không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta “.

       Nhân loại ngày nay, cùng với sự tiến bộ của khoa học, kỹ thuật đã sống sa đọa, hư vong quá nhiều mà như thánh Phaolô đã nói đến trong thư gởi tín hữu Galata, đó là họ lấy tự do mà sống theo tính xác thịt như cắn xé, phân thây nhau; mà cắn xé, phân thây nhau thì sẽ hủy diệt nhau. Vậy thì chúng ta hãy dấn thân cộng tác với Chúa để cứu chữa anh chị em chúng ta, giúp cho anh chị em của chúng ta đừng tìm thỏa mãn theo đam mê xác thịt nữa, bớt hư đốn, bớt sa đọa bằng cách ăn chay, cầu nguyện, làm các việc bác ái để xin Chúa ra tay ngăn chặn đà hư vọng của nhân loại. Đồng thời, chúng ta cũng biết rao giảng Lời Chúa cho anh chị em của chúng ta, để nhờ Lời Chúa soi sáng, hướng dẫn mà nhân loại tìm đến với Chúa và sẽ bớt đi tính hư, tật xấu, tội lỗi, để sống theo thần trí, lấy bác ái của Thánh Thần mà phục vụ lẫn nhau “ Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi “

 ( Mc 12, 31 ).

       Như vậy là chúng ta đã thấy việc theo Chúa là đem lại phần lợi cho chúng ta. Chúng ta hãy bắt chước tiên tri Êlisê lấy cày làm củi đốt quay thịt cho dân ăn, nghĩa là “ Cấy cầy vốn nghiệp nông gia “, là cái nghề làm ra cơm bánh để mà sinh sống, nhưng tiên tri quyết bỏ nghề nghiệp để theo làm đầy tớ tiên tri Êlia và còn làm một việc thiện nữa là bắt một đôi bò làm thịt cho dân ăn. Chúng ta hãy bỏ lại sau lưng danh, lợi, thú để quyết bước theo Chúa để rao truyền Chúa cho mọi người.

       Lạy Chúa, Chúa quyết đi lên Giêrusalem để chịu chết mà cứu chuộc chúng con, xin Chúa giúp chúng con một khi đã xác định theo Chúa là con đường đúng nhất để hưởng ơn cứu độ thì chúng con phải quyết tâm dứt khoát tất cả, từ bỏ quá khứ để hướng tới tương lai phía trước, từ bỏ sự an nhàn ,ổn định của cuộc sống để dấn thân loan báo Tin Mừng cho mọi người. Xin cho chúng con sống liên kết với Chúa mọi nơi mọi lúc, để rồi không có gì tách chúng con ra khỏi tình yêu của Chúa dù là tiền bạc của cải, tình cảm nhân thế, quyền lực con người trần gian. Amen.